Xuân Son và “cặp bài trùng” giúp tuyển Việt Nam thay đổi diện mạo tấn công tại ASEAN Cup 2024
Khi nhắc đến hàng công của đội tuyển Việt Nam trong quá khứ, người ta thường hình dung một “mũi nhọn” duy nhất mang tên Xuân Son. Nhưng nếu chỉ nhìn vào một cá nhân, e rằng ta đã bỏ lỡ bức tranh toàn cảnh về cuộc cách mạng tấn công đang diễn ra dưới thời HLV Kim Sang-sik. Sự xuất hiện của những ngoại binh nhập tịch như Hoàng Hên và Tài Lộc đã biến tuyến trên của tuyển Việt Nam từ một “cây đa cây đề” phải gồng gánh thành một “khu vườn” đầy sức sống, nơi ai cũng có thể tỏa sáng.
Thực tế, nếu ASEAN Cup 2024 là một thước đo, thì không thể phủ nhận dấu ấn đậm nét của Xuân Son. Với 7 bàn thắng, anh vẫn là vua phá lưới, nhưng điều đáng nể hơn là cách anh “chấp” mọi đối thủ dù bị phong tỏa ở vòng bảng. Không chỉ là điểm đến cuối cùng, Son còn là “ngọn hải đăng” dẫn đường – anh lui về xây dựng lối chơi, kiến tạo và thậm chí kiêm luôn nhiệm vụ làm tường cho đồng đội. Một cầu thủ trong đội từng kể: “Ban huấn luyện dặn, gặp tình huống khó cứ chuyền cho Son.” Đó là sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng là con dao hai lưỡi – khi Son chấn thương, cả hàng công như mất hồn, từng khiến tuyển Việt Nam chỉ ghi bàn “nhỏ giọt” ở Asian Cup.
Tuy nhiên, điểm khác biệt ở kỳ ASEAN Cup năm nay là HLV Kim Sang-sik không còn phải đặt hết trứng vào một rổ. Bộ đôi Hoàng Hên và Tài Lộc – từng cùng Son nâng cúp V-League 2023-2024 tại Nam Định – giờ đây đã mang “công thức thần kỳ” ấy lên đội tuyển. Trong chiến thắng trước Myanmar, Tài Lộc đã có đường làm tường tinh tế để Son dứt điểm thành bàn, một pha phối hợp cho thấy sự thấu hiểu đến từng milimet. Không chỉ vậy, cả ba đều có thể hoán đổi vị trí, tự do xoay chuyển và tạo ra vô số hướng tấn công.
Có một phân tích đáng chú ý: nếu trước đây hàng công tuyển Việt Nam thường phải “cầm đèn chạy trước ô tô” vì thiếu người đồng hành, thì nay với dàn tiền vệ sáng tạo hỗ trợ phía sau, các chân sút nhập tịch đã biến những đường lên bóng thành một “bản giao hưởng”. 10 bàn thắng ở bán kết và chung kết là minh chứng cho sự đa dạng trong cách tiếp cận khung thành đối phương. Thay vì chỉ trông chờ vào một mình Son, đối thủ giờ phải dè chừng nhiều mũi nhọn khác – và đó chính là điểm mạnh chưa từng có của đội tuyển trong lịch sử các kỳ ASEAN Cup.
Dĩ nhiên, vẫn còn đó những lo ngại về sự phụ thuộc vào nhóm cầu thủ nhập tịch, và liệu “cỗ máy” này có vận hành trơn tru khi thiếu vắng một trong số họ. Nhưng với những gì đã thể hiện, HLV Kim Sang-sik hoàn toàn có thể yên tâm rằng lối tấn công của tuyển Việt Nam không chỉ đẹp mắt, mà còn có chiều sâu, sẵn sàng bước vào những trận cầu lớn với tâm thế của một nhà vua thực thụ.
